Những chiếc lá nhỏ giọt cuối cùng sẽ khô héo vào mùa thu
Những cành bị gió bào mòn sẽ bị chôn vùi mãi mãi. Chia tay và giao thừa giống như đám mây nhẹ trôi trong giấc mơ, trái tim đau đớn chọn cách buồn bã vặn vẹo lúc nửa đêm. Quay lại cầu Nại Hà, nhìn lại nhớ quê hương nhớ. Những hàng liễu trôi có chút u sầu. Tương lai mù mịt quá. Con đường xa quê hương lúc này chồng chất nỗi cô đơn. Ký ức dập tắt tiếng cười, lấy đi tuổi thơ câm lặng và khô héo. Bức tranh dài đầy những sợi tóc bạc. Cuộc sống lâu dài đã được lên kế hoạch. Khó tìm nhất là mái nhà ấm áp đã không còn. Tiếng than khóc chia ly đã xa, tiếng còi đang ngân vang. Bước qua hoàng hôn, tôi còn lại một mình trên cây cầu gãy. Sự lang thang lạnh lùng và tuyệt vọng. Hành lang dài sẽ tái hiện quê hương thật lâu. Mất tích đã mang theo nước mắt và tàn nhẫn chôn vùi thế giới. Giấc mơ ở đâu? Tại sao lại mơ hồ và nhớ nhà?