Đêm mùa hè đến rất muộn. Có lẽ mặt trời quá luyến tiếc thế giới này và không chịu rời đi.Khi mặt trời dần lặn về tây với dáng vẻ mệt mỏi thì mặt trăng đằng kia cũng mọc lên. Tuy nó không có thứ ánh sáng không thể nhìn giống như mặt trời, nhưng ánh sáng của nó lại mang đến cho con người một loại mềm mại và yên tĩnh.Một lúc sau, các vì sao cũng lần lượt xuất hiện, cả bầu trời trong nháy mắt trở nên chói mắt, giống như vô số đôi mắt nhỏ vui tươi, lấp lánh đáng yêu.Màn đêm ở thị trấn rất yên tĩnh, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng cửa sổ mở của một vài ngôi nhà phía xa, nhưng rõ ràng hơn là tiếng bà ngoại đập chiếc quạt lá đuôi mèo bên cạnh, hay tiếng quạt thổi trên đầu.Tiếng ếch nhái theo tôi vào cõi mộng. Họ dường như không mệt mỏi khoe giọng hát thô ráp của mình, mang đến hương vị khác lạ cho đêm hè này. Tôi không biết đã bao nhiêu đêm tôi ngủ quên trong tiếng ếch nhái, và không biết bao nhiêu đêm chúng đã lấy đi niềm mơ màng vô tận của tôi.Đêm nay đẹp quá...