Trong phòng có một ông già tóc trắng đeo kính đọc sách. Nheo đôi mắt nhăn nheo của cô, bạn có thể thấy nụ cười trong mắt cô.Cô ấy đang xem một cuốn album ảnh.Có một chàng trai trong cuốn album ảnh, người mà cô từng yêu thời trung học cơ sở.Đáng tiếc cuối cùng bọn họ chỉ là bạn bè, nhưng không giống như những cô gái khác, cô không khóc, cô chúc phúc cho họ, yêu nghĩa là buông tay, còn anh hạnh phúc, thế là đủ.Năm đó, cô dự đám cưới với người mình yêu nhưng cô là phù dâu chứ không phải cô dâu.Cô dâu là bạn cùng lớp của cô, chú rể cũng là bạn cùng lớp của cô, nhưng anh cũng là người phải lòng.Bao nhiêu năm trôi qua, bức ảnh đã ngả vàng nhưng không ngờ cô vẫn yêu thầm anh.Cô có thể từ bỏ cuộc chiến, nhưng cô không thể quên được, cho dù anh đã kết hôn và có con.Không sao đâu, miễn là cô ấy yêu anh ấy thật lòng...