Bông gạo nổ tung và trôi nổi.
Thỉnh thoảng, tôi dừng lại ở sân bóng rổ và thấy phần lớn bông từ cây bông gạo tụ lại ở mép bãi cỏ, giống như bọt trắng trên đỉnh sóng, bãi cỏ biến thành một biển xanh.Ngồi xổm xuống, tôi thấy mấy cọng cỏ bất lực được buộc chặt bằng những lớp bông gạo. Tôi nhớ lại cách những con nhện đã tích tụ bụi trong nhiều năm, vướng vào nhau và sau đó bị chổi quét đi.Khi nhặt một cục bông gòn lên, bạn luôn có thể thấy một hạt nhỏ lấm tấm ở giữa, bên cạnh là lớp vỏ đã từng bao bọc chúng, giống như những mảnh bom, hơi rung lên vì vinh quang trước đây.
Bông gòn tạo cảm giác ấm áp trong lòng bàn tay.Tôi cố tưởng tượng cái bao bọc màu trắng này như một quá trình kén thành một con bướm. Kiểu múa bướm nào sẽ ra đời dưới một bữa tiệc khiêu vũ hoành tráng như vậy?
Bông gòn.Bay, bồng bềnh trước mắt, sinh ra trên cành cao rồi rơi vào phàm trần.Tôi không biết diễn tả sự thay đổi này như thế nào. Đó là một cái chết mạnh mẽ hay một sự sa đọa ngoan cố?Cây bông gòn quấn con thành từng lớp, để chúng rơi nhẹ xuống đất và có môi trường ấm áp, thoải mái.Tôi không thể không ngưỡng mộ sự khôn ngoan của thiên nhiên.Tuy nhiên, hạt bông gạo vẫn phải được gieo xuống đất và phát triển độc lập.Điều này cũng giống như mọi sinh vật sống trên thế giới.
Tôi luôn nghĩ nơi này rất đẹp. Tôi luôn thích ngắm mặt trời chiếu xuyên qua cây xanh trong khi gọi điện thoại. Những chiếc lá xanh thuần khiết được rắc trên bãi cỏ. Nó rất nguyên bản và mới mẻ. Nó làm tôi nhớ đến những bức tranh sơn dầu về rừng.Tuy nhiên, nó còn tuyệt vời hơn khi kết hợp với kapok, sự uy nghi của nó khiến người khác phải ghen tị.
Bông gòn.trôi nổi.Âm thầm, nó trôi qua những giấc mơ vụn vỡ của tôi và gói ghém những ký ức chưa trọn vẹn của tôi.
----Bài viết được lấy từ Internet