Hôm qua là buổi ra mắt phim "33 Days". Có rất nhiều người trong rạp chiếu phim, theo nhóm.Chúng tôi cũng hẹn nhau xem thứ gì đó, nhưng lại là thứ khác.Hầu hết chúng tôi không cùng nhau xem phim gia đình, và ngày hôm qua chúng tôi vẫn làm như vậy.“Iron Armor” là bộ phim nói về tình yêu nhưng khó có thể nói nhiều hơn.Nếu nhất quyết xem "33 Days", tôi sẽ chọn xem phim đồng giới và có một người bạn gái mà mình yêu.
Tôi đã muốn ăn tiramisu từ lâu rồi. Mỗi lần nhắc đến chuyện đó với anh, tôi đều giả vờ như không nghe thấy.Tôi tưởng anh chỉ nghĩ tôi béo quá nên không muốn tôi ăn nhiều nữa.Hoặc có thể bạn cảm thấy giá nâng hạ quá đắt, cũng có thể đây chỉ là một cái cớ cho chính bạn.Tôi chưa bao giờ nghĩ có thể có một lý do khác.
Khi tôi mỉm cười và bảo người phục vụ đưa cho tôi món tiramisu, tôi cảm thấy rõ ràng rằng anh ấy không vui.Tôi chỉ quá vui mừng nên đã phớt lờ nó.Tôi yêu anh ấy, và ngay từ khi yêu anh ấy, tôi đã tự nhủ rằng mình sẽ đối xử tốt với anh ấy và làm cho mình trở nên tử tế.Theo tôi, chữ “rất giỏi” đã là yêu cầu cao nhất đối với bản thân, muốn làm tốt thì khó.Khi tôi ngước nhìn anh, tôi thấy những giọt nước mắt trong mắt anh, hoặc có thể có điều gì đó mê hoặc đôi mắt anh trong giây lát, khiến anh quên mất rằng tôi vẫn đang ở bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên tiramisu khó nuốt và đắng như vậy.Cacao đắng quá, không có vị như tình yêu mà tôi mong đợi.
Tôi nghĩ tôi có thể làm tốt điều đó.
Đối mặt với mối tình đầu khó hiểu và người yêu cũ còn vương vấn.rất tốt.
Tiramisu, đưa tôi đi, nhớ đến tôi.
----Bài viết được lấy từ Internet