Bao nhiêu nỗi nhớ đã tan vào ký ức dưới ngòi bút?

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Nghĩa Đàn Nhiệt độ: 808098℃

  Vầng trăng sáng thật hoang vắng, lộ rõ nỗi buồn, nỗi si tình yếu đuối, nỗi sầu thoáng qua của ai,

  Ai đang thổi sáo du dương bên hồ?

  Suy nghĩ của tôi đang trôi theo gió, tôi không biết chúng bị mắc kẹt ở đâu và tôi không bao giờ rơi vào phía bên kia.

  Còn em vội đi qua lặng lẽ nhặt nỗi cô đơn ấy

  Thứ tôi nhận được không còn là sự thờ ơ mà là lời hứa đã lâu.

  Có thể được không?Hãy để anh đồng hành cùng em suốt chặng đường và là người bảo vệ em suốt đời,

  Dù thời gian có trôi qua tôi vẫn không hề hối tiếc

  Anh chỉ muốn viết em vào chương cuối cùng của cuộc đời anh,

  Trang này sang trang khác, anh nhớ em không ngừng.-

  Năm tháng dài, tình yêu cũng nhạt phai. Ngày xửa ngày xưa, chúng ta đã đi qua bao con đường mưa gió,

  Tôi đã nhìn thấy mọi thăng trầm của cuộc đời nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thể buông bỏ. Khi tôi viết những dòng này, những suy nghĩ của tôi cứ hiện lên.

  Không biết bắt đầu từ đâu, không biết khi nào kết thúc,

  Đó là phía bên kia của ký ức hay sự kết thúc của thời gian?

  Tôi mong mọi chuyện có thể tiếp tục như thế này mãi, tôi viết không đủ, viết không đủ…

  Nhưng cuối cùng nó lại hóa thành cát bụi và biến mất trong ký ức.

  Khi quá khứ trở thành ký ức, quá khứ sẽ tan biến như làn khói.

  Nỗi buồn không thể cất đi đã chôn sâu trong ký ức,

  Sự gắn bó không thể lấy đi sẽ theo hình bóng của bạn đến hết chặng đường.

  Anh chỉ mong một ngày em nhìn lại

  Bấy giờ tôi mới nhận ra ký ức một đời phủ bụi,

  Không còn ngần ngại ra đi vì ai, không còn hốc hác vì ai,

  Và tất cả những điều này đã bị hủy diệt trong vòng quay của số phận,

  Sự chờ đợi của anh vẫn chỉ tồn tại đối với em... -

  Trong thế giới mơ hồ này, ai còn cô đơn không muốn rời xa?

  Hoang mang vô tận, ai còn luyến tiếc một tình yêu sẽ không bao giờ xuất hiện.

  Phải không?Một khi đã quên thì không bao giờ có thể nhớ lại được nữa.

  Khi tôi hiểu rằng mọi thứ đều trở nên không thể,

  Cuối cùng tôi cũng hiểu rằng đã đến lúc phải buông tay.

  Nhưng bây giờ, chúng ta yêu nhau sâu đậm nhưng anh và em lại xa nhau.

  Thế giới của anh, em đã rời xa từ lâu, vội vã đi qua, thật trống trải,

  Chỉ còn dư ảnh, ký ức đứt rời, giấc mơ tan vỡ.

  Nhưng tôi thà không bao giờ thức dậy như thế này nữa,

  Ít nhất anh không còn phải nhìn em bối rối và âm thầm chọn cách bỏ cuộc.

  Tôi đã ngã bao nhiêu lần rồi?

  Âm thầm nhặt lại sự mất mát đó,

  Nhưng điều tôi quan tâm thì không bao giờ có thể quên được,

  Trong sự do dự, nán lại trong quá khứ, đến tận cùng,

  Nhưng anh thà chịu đựng tất cả một mình và im lặng.

  Từ xa, bạn đã bao giờ nhìn thấy những lời cổ xưa và tầm thường này chưa?

  Nó sâu sắc biết bao, những sâu sắc đó,

  Những vết rách nông được in trên mảnh giấy mỏng này,

  Bao nhiêu thương nhớ đã tan đi, kỷ niệm dưới ngòi bút,

  Lại bị mắc kẹt, chìm đắm trong suy nghĩ, nhìn chằm chằm vào mảnh cuộn giấy này,

  Vài mảnh giấy chứa đầy những suy nghĩ sâu sắc của một đời người.

  Tôi không thể viết hết những lo lắng trong cuộc đời, cũng không thể viết hết tình yêu của mình...

  ----Bài viết được lấy từ Internet

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.