Vào tháng 5, cỏ linh lăng đang nở hoa.
Đứng trên cánh đồng quê hương, trước mặt tôi là biển tím. Đây là biển tình yêu màu tím. Những con ong nhảy múa và ca hát trong biển hoa. Nghe này, bản giao hưởng đồng quê tuyệt đẹp này có ong làm ca sĩ chính, hợp âm, lời thì thầm của hoa và nhạc trưởng. Đó là gió của cánh đồng này. Gió phải thổi qua cánh đồng và thổi bay dòng thơ xanh này đi!
Người đi tìm ước mơ nơi rừng rậm đô thị, bạn hát rằng bạn có nhạc có bia, bạn xấu nhưng bạn hiền lành, sao lại cô đơn bơ vơ đến vậy? Phải chăng gió trong thành quá lạnh, có thể khiến lòng người dần lạnh lẽo?
Có thể nói là tôi không thể về quê hương được không?
Hãy về nhìn lại quê hương, kẻ lang thang nơi trần gian.
Cỏ linh lăng có hương hoa mạnh mẽ, hoang dã và quyến rũ. Những người đến thả ong sau hoa cho biết: ong thấy phấn khởi hơn khi nhìn thấy hoa cỏ linh lăng nhưng không biết tại sao.Tôi nói với anh ấy rằng rễ cỏ linh lăng sâu hơn chục mét và hấp thụ rất nhiều chất dinh dưỡng. Người ta hái lá non đem đun với nước sôi. Ăn chúng như món ăn nguội có thể cải thiện đường tiêu hóa. Gia súc và cừu ăn cỏ linh lăng và trở nên béo hơn, khỏe mạnh hơn. Người ta nói rằng một số sản phẩm y tế được người Mỹ nghiên cứu được làm từ việc chiết xuất chất dinh dưỡng của cỏ linh lăng.Anh nói không có gì lạ, hóa ra loài ong còn thông minh hơn con người. Tôi cười, nhân cơ hội nói với đôi vợ chồng đang chăn ong: Phật nói rằng mọi chúng sinh đều bình đẳng và đều có Phật tánh. Các bạn chăn ong vất vả chạy khắp nơi nhưng các bạn nuôi dưỡng hàng ngàn sinh mạng, và công đức của các bạn là vô lượng. Ong cũng hỗ trợ rất nhiều người.Vì vậy, con người nên biết ơn vạn vật trên đời và đối xử tử tế với người khác và vạn vật.Tốt lắm, cặp đôi cùng nói với tôi.Tôi mỉm cười nói: Không phải điều tôi nói mà là điều Đức Phật đã dạy. Tôi sẽ đến nhà và nói chuyện với bạn về Phật giáo một lần nữa khi tôi có thời gian. Haha, nhân tiện tôi sẽ mang mật ong ngon nhất của bạn theo.
Cỏ linh lăng nở rộ, tôi đi gặp mối tình đầu. Cô ấy đã thay đổi trong thành phố và mọi người sẽ thay đổi. Khi tôi nắm tay cô ấy khi mới yêu, trái tim tôi lúc đó đập loạn xạ!Và bây giờ cô ấy thậm chí còn không thể bắt tay. Lòng tôi có chút lạnh lẽo.Tôi là người rất tình cảm và cũng rất si tình. Khi nhìn thấy cô ấy, tôi chỉ có cảm giác như mình là bạn cùng lớp. Tôi đã từng có tình bạn như vậy trước đây. Thật tốt khi được ngồi lại với nhau và nói chuyện. Rốt cuộc, chúng ta đã được định sẵn để có một gia đình. Không có gì chúng ta không thể buông bỏ. Chỉ cần chúng ta tốt với nhau thì nên chân thành chúc phúc cho cô ấy phải không?Tất cả chúng ta đều già, và chúng ta đã trải qua thời đại ngu dốt.Tôi luôn quan niệm rằng cuộc sống không nên liều lĩnh, tâm hồn phải trong sạch. Nhưng khi mới yêu, tôi không làm điều gì liều lĩnh cả. Khi tôi gặp cô ấy, cô ấy đã cho cô ấy cảm nhận được tôi sẽ làm gì. Trái tim tôi không chỉ lạnh lẽo mà còn tuyệt vọng. Mọi người thực sự thay đổi. Điều gì sẽ xảy ra với tôi?
Gió nên thổi qua núi, nhẹ nhàng, gõ nhẹ vào cửa sổ của tôi. Ánh trăng thật quyến rũ, cỏ linh lăng, hãy nghe tôi nói. Một cư dân mạng cho rằng bài "Blue and White" tôi viết đã chạm đến tâm hồn cô ấy. Cô ấy hỏi tôi làm nghề gì và tôi nói tôi là nông dân. Cô ấy thực sự đã nói: Làm sao có thể được?Liệu người nông dân có thể có được những tình cảm tế nhị và viết nên những bài thơ lãng mạn đến vậy?Tôi mỉm cười nói: Người nông dân rất thực tế.
Những người nông dân từng lang bạt, bây giờ dù có làm gì thì tấm lòng cũng phải như cỏ linh lăng, rễ phải cắm sâu vào đất. Cuộc sống của bạn có thể mộc mạc nhưng nhất định sẽ thơm ngát, giống như biển tình tím ngắt trước mắt này!