Bình yên là trạng thái nguyên thủy của tâm hồn, là sự trong trẻo của những giọt sương đọng trên lá, là làn khói bay trong gió chiều, là bình minh thức dậy đón ánh bình minh đang lên.Sự bình yên là vấn đề của trái tim, và chỉ những người bình tĩnh và bình yên mới nhận ra được ý nghĩa thực sự của nó.Bình yên không phải là cô đơn. Sự tĩnh lặng là sự nở và tàn của hoa trong rừng, sự thống nhất cuối cùng của thiên nhiên và con người. Cô đơn là ly rượu trong miệng người say, là một loại hỗn loạn khi tâm trí bất an.Nhiều lúc trong đời chúng ta cô đơn, dù ở quê hương hay nơi tận cùng thế giới.Đây là điều có lẽ không ai muốn thử nhưng lại phải làm.Rất ít người có thể đạt được sự bình yên trong tình huống này, bởi vì sự bình yên đòi hỏi một kiểu kiểm soát cân bằng và một kiểu siêu việt lãnh đạm.
Tôi thích sự yên bình của vùng quê và hương thơm của đất.Cừu, mùa màng, hoàng hôn, sân trong, gà gáy, chó sủa, tất cả đều nằm trong sự sáng tạo của tạo hóa.Sự yên tĩnh đặc biệt được kéo dài bởi thiên nhiên, và sự yên tĩnh được bảo tồn bởi sự lạc hậu.
Bình yên không phải là cô đơn. Bình yên là sự hài hòa của cuộc sống. Nó giống như một dòng suối nhỏ, trong trẻo và ngọt ngào.Cô đơn giống như một chai rượu say hay một tách cà phê sảng khoái. Nó cần sự kích thích từ bên ngoài để xoa dịu sự bồn chồn bên trong.
Bình yên không phải là cô đơn. Nỗi cô đơn thường thuộc về cảm giác của những kẻ lang thang. Đó là một loại va chạm chưa bao giờ bị phá vỡ, một loại cô đơn khiến tâm trí và trái tim mệt mỏi, một loại cô đơn trong thành phố bận rộn.Sự bình yên chỉ có thể được ban tặng bởi quê hương của bạn. Chỉ những bức tranh phong cảnh tự do của Xie Lingyun và những bức ký họa đồng quê của Tao Yuanming, hay những bức vẽ của nhà văn Nhật Bản Tokutomi Ashika, mới có thể mang đến cho bạn cảm giác bình yên trong tâm hồn.
Thứ hiếm nhất trên đời, một số người nói đó là thứ khó có được, người khác nói đó là thứ bạn đang có.Cũng như sự yên tĩnh là thứ chỉ có thể gặp được chứ không thể tìm kiếm, chúng ta khó có thể chiếm giữ nó lâu dài vì chúng ta khó kiểm soát được suy nghĩ của bản thân về được và mất.Nóng nảy là do so sánh, phù phiếm là do danh vọng, giàu có là do xa hoa, và sự bình yên của bản chất con người bị thay thế bởi sự cô đơn.Thế là quê hương trở thành đất khách, tri thức của kẻ lang thang bị thu hẹp lại thành nỗi cô đơn không biết quê hương ở đâu do tính bốc đồng của tranh chấp, phù phiếm, giàu sang.
Rễ là nguồn tĩnh lặng, cỏ không rễ là cô đơn.Chỉ vì trái tim cô đơn khó tìm được phút giây bình yên, nơi tận cùng thế giới đã trở thành sân không có hàng rào, quê nhà đã trở thành nơi gắn bó tâm linh không tưởng.
Bình yên không phải là cô đơn, mà là hai cảm giác ở hai cõi, một là cảm giác thích thú khi thiên đường và con người là một, hai là cảm giác khi một người suy sụp!Chính vì sự sở hữu đa dạng như vậy trong cuộc sống mà cuộc sống của chúng ta có thể tồn tại trong các trạng thái vui, giận, buồn, tụ tập và chia ly.