Hãy ngồi lặng lẽ một mình, lắng nghe âm thanh thuần khiết của thiên nhiên, tắt tiếng ồn ào, lặng lẽ thu thập mọi niềm vui, nỗi buồn, nỗi buồn và niềm vui, và thu hoạch một sự tiếp xúc, một khao khát và cảm giác bằng trái tim của bạn.
Trong căn phòng yên tĩnh, một bản nhạc đàn piano đầy cảm xúc chậm rãi vang lên. Theo nhịp nhạc piano, từng bước đi sâu vào tâm hồn. Chỉ trong giai điệu êm đềm như vậy, người ta mới có thể cảm nhận được những cảm xúc sâu sắc của quá khứ.
Trong cuộc sống có quá nhiều bất lực, quá nhiều hoang tàn, quá nhiều nỗi buồn và quá nhiều cảm xúc trong lòng. Trải qua mới hiểu được, bị thương mới biết năm tháng tàn nhẫn, thế giới vô thường, vạn vật diễn ra trong bóng tối, đầy rẫy nông cạn.
Cuộc đời rất ngắn ngủi, và phần lớn ánh nắng trong cuộc đời là do bạn che chắn những tia nắng.Lang thang ở ngã ba cuộc đời, đưa ra những lựa chọn khó khăn, theo đuổi là đẹp đẽ, thờ ơ là hạnh phúc.
Một người sẽ cảm thấy rất mệt mỏi sau khi đi lại trên thế giới một thời gian dài. Khi mệt mỏi, anh nên im lặng một lúc. Im lặng không có nghĩa là anh không có gì để nói.Nếu bạn đang buồn, chỉ đi bộ và rời đi một mình không có nghĩa là nó rất mát mẻ.Nếu trái tim bạn đau, hãy để bản thân biến mất một lúc. Nếu bạn không khóc vì đau, điều đó không có nghĩa là bạn không cảm nhận được nó.Hạnh phúc không có nghĩa là bạn chưa bao giờ buồn, và hạnh phúc không có nghĩa là bạn chưa bao giờ khóc.
Vì vậy, trong khi hoa nở và rơi, hãy lắng nghe âm thanh của thời gian trôi qua, và cảm nhận dấu vết của khe núi trong cuộc đời.Đi trong bóng tối của thời gian, tôi chợt nhận ra rằng đây không phải là sự lớn lên theo năm tháng!
Tôi thích cảm giác tĩnh lặng này, để suy nghĩ của mình chầm chậm thả mình theo tiếng nhạc, vứt bỏ sự hối hả, nhộn nhịp của thế giới, im lặng nhìn lại, sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn và để những nỗi buồn, những khao khát, nỗi đau đó trôi đi theo năm tháng…
Chợt nhìn lại, tôi đã trải qua vô minh, trải qua vô minh, trải qua phù phiếm. Tôi đã vấp ngã trên đường đi nhưng tôi luôn tuân thủ sự giản dị và nhân hậu trong trái tim mình.Đột nhiên tôi hiểu rằng bản thân cuộc đời cũng là một loại thăng trầm của cuộc đời. Ai có thể trưởng thành mà không trải qua những thăng trầm của cuộc đời?!
Thế nên, tôi mỉm cười bình yên, để hoa nở trong lòng và để trái tim tràn ngập nắng.Lang thang trong thế giới, tôi cố gắng bước đi trong đó một cách bình tĩnh...