Anh đã quen đọc câu chuyện của người khác và rơi nước mắt của chính mình, nhưng anh lại nghĩ đến khuôn mặt em
Trang này qua trang khác, đêm này qua đêm khác không mệt mỏi
Thời gian dường như luôn trôi chậm khi tôi buồn nhất
Tôi càng cố gắng thoát khỏi nó thì nó càng nhấn chìm tôi như đầm lầy
Câu chuyện có thể càng buồn hơn ở phần đầu.
Nhưng điều đau đớn nhất là nó chẳng liên quan gì đến trải nghiệm của chính bạn.
Anh ta còn cưỡng bức đưa người không biết mình đang ở đâu ra trước mắt.
Hóa ra dù có đọc bao nhiêu câu chuyện thì nhân vật chính vẫn luôn là bạn.
Chỉ là tôi có thể ôm những câu chuyện đó và khóc thật lớn
Nhưng anh không còn tìm thấy khoảng trống nào trong vòng tay em nữa
Từng cuốn sách được đặt vào lưới thời gian trống rỗng
Nếu một ngày bạn vô tình chạm vào
Bạn sẽ thấy rằng mọi câu chuyện đều là về bạn
----Bài viết được lấy từ Internet