Bông gạo nở và hai người quên nhau

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Nghĩa Đàn Nhiệt độ: 130970℃

  [1]

  Tôi thích mùa xuân đơn giản vì đó là mùa của sự tái sinh.

  Khi hoàng hôn buông xuống, tôi một mình đi dạo trong một thị trấn nhỏ phía nam thành phố, ngắm những bông hoa gạo ven đường nở rộ đỏ rực đẹp mê hồn. Hương thơm của loài cây này đã nhuộm những cảm xúc sâu sắc của mùa xuân và chạm đến trái tim tôi.Hoa nở lặng lẽ nên chẳng cần phải bày tỏ tâm tư.

  Thời gian trôi qua sẽ luôn để lại quá nhiều dấu vết. Tôi thích mã hóa những điều này thành văn bản và dán chúng trước ngưỡng cửa thời gian trôi qua nhanh chóng. Ngay cả một dòng cạn cũng có thể khiến tôi nhớ đến những người tôi yêu thương ngày xưa.

  Anh vẫn nhớ mình gặp em vào một ngày mùa xuân, một ngày nắng ấm đang đổ xuống. Em có một sức quyến rũ mạnh mẽ nhẹ nhàng bay vào trái tim anh khiến anh không thể nào quên.Chuyện xảy ra là ngày hôm đó, tôi nhìn thấy bông gạo vừa tuột khỏi ngọn cây, rơi rất lặng lẽ, dứt khoát hơn, không chút luyến tiếc. Nó dường như đang nằm trên bãi cỏ trong tư thế yên bình, lặng lẽ mở ra và lặng lẽ rời đi.

  Rồi em quay lại, mỉm cười nói với anh, mùa hoa nở tới chúng ta sẽ không nói lời chia tay.

  Tôi không muốn nói lời tạm biệt, tôi chỉ muốn ở bên cạnh bạn. Khi bông gạo bao bọc màu xanh thẫm, khi năm tháng bào mòn khuôn mặt bầu bĩnh, khi mọi thứ lắng xuống cũng là lúc chúng ta vẫy tay chào tạm biệt.Tôi đang suy nghĩ, lúc này, tay sẽ được đặt vào năm, tháng nào?Anh vẫn mong ngày ấy cũng là mùa xuân, có bông gòn và gió nhẹ, trong đó có nụ cười trên khóe miệng và nét thanh nhã trầm lặng của em.

  Mùa xuân là điểm bắt đầu và cũng là điểm kết thúc.Nó kết thúc chu kỳ bốn mùa và bắt đầu một hành trình bốn mùa khác, rất giống với chúng ta.Sau những giọt nước mắt vui buồn, luân hồi lại bắt đầu, cho đến khi cạn kiệt sức lực, nhưng không ngờ, câu nói lại được thay đổi: gặp gỡ là để chia tay.

  Làm sao tôi có thể không biết rằng lời tạm biệt này phải luôn được nói ra, bạn có phong cảnh của bạn và tôi có đêm của tôi.Chỉ là anh muốn đợi ngày bông gạo nở để từ biệt em và trân trọng nó.

  Cuối cùng, mọi bí ẩn đã được giải đáp: mọi sự dịu dàng đều không đáng giá theo năm tháng trôi qua.Vậy nên tôi nhẹ nhàng đặt bạn xuống.Gặp gỡ, chia ly, tái sinh đều là mùa xuân hoa nở, mà thời gian đã cho tôi chỉ là vết sẹo nông.

  [2]

  Hãy cùng nhau quên đi những giây phút say sưa đó.

  Trong trấn nhỏ màn đêm có chút mù mịt, không thấy rõ bóng trăng. Từ xa, những người đi đường vội vã đưa mắt nhìn nhau rồi biến mất trong đám đông.Đột nhiên, tôi nhìn thấy một cái bóng trông rất giống bạn. Cô ấy cũng có mái tóc đen dài nhưng khuôn mặt được trang điểm đậm. Cô ấy bước đi nhanh nhẹn và đi ngang qua tôi. Cô ấy còn tỏa ra mùi nước hoa bạc hà thoang thoảng.

  Lần đầu tiên gặp cô ấy, tôi gần như đã gọi tên em. May mắn thay, tôi biết rằng bạn thích không trang điểm và bạn sẽ không bao giờ thay đổi điều này cho dù bất kể thời gian nào. Thực ra, tôi cũng thích bạn không trang điểm, đầy tự tin và tràn ngập ánh nắng.Cô ấy quay lại mỉm cười với tôi rồi tiếp tục rời đi trên đôi giày cao gót thanh mảnh. Tiếng bước chân càng lúc càng xa, tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy suốt chặng đường.

  Vào thời điểm này trước đây, chúng ta vẫn nên trò chuyện và cười đùa.Đối mặt với ánh trăng trong, đèn đỏ và đèn neon nhấp nháy, mọi thứ đều có cảm giác rất chân thực.Anh nói sẽ cùng em ngồi lặng lẽ ở một đầu phương Bắc, cùng em ngắm dòng nước chảy dài, lắng nghe lời nội tâm của em, cùng em ngắm suối bông gòn, xem những điều ước chúng ta đã ấp ủ có thành hiện thực hay không. Anh đã nói rằng dù khi nào, nếu em cần anh, anh chắc chắn sẽ ở bên cạnh em.Bạn đã nói, giữa chúng ta không có ranh giới, không có bí mật, không có khoảng cách.

  Dù không tin vào sự vĩnh hằng, đối mặt với em nhưng tôi vẫn tự hứa với mình điều này: Tôi sẽ cùng em già đi.Đây là một câu nói mỏng manh nhưng phải mất cả đời mới thực hiện được. Vậy bạn có phải là người quý giá nhất trong cuộc đời này?

  Làn gió mát từ đầu ngón tay lan vào tim, mang về những khung cảnh ngày xưa. Mũi tôi đỏ bừng và tôi không dám nhìn lại. Tôi đóng cửa sổ, trốn vào một góc tối, nhắm mắt lại và thiền định.Em ơi, em có biết rằng khi cảnh chia ly và gặp gỡ chồng lên nhau, mọi ký ức sẽ nhạt nhòa. Đó là nỗi đau mà chúng ta không thể chạm tới. Cần bao nhiêu dũng khí để chịu đựng cảnh người thân quen nhất trở thành người xa lạ?

  Nếu thật sự không thể quay lại thì chúng ta sẽ xa nhau. Chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau thôi.

  [三]

  Tôi tình cờ mở tờ giấy viết dưới mùa hoa. Tờ giấy nhăn nheo được trải ra phơi nắng và cuộn lại thành một quả bóng. Khi gió thổi, suy nghĩ của tôi đã được đưa đến tận cùng thế giới.Thực ra cũng không cần phải buồn đâu, tình yêu đã hết rồi, dù có ở lại hay không thì cũng sẽ quay về hai bờ eo biển Đài Loan.

  Quên là món quà tốt nhất tôi có thể tặng bạn. Nó được dùng để ban tặng mối quan hệ tựa như nước này trên trái đất, tạo nên những làn sóng trong thế giới nhỏ bé của tôi và làm rung chuyển toàn bộ hành trình cuộc đời.Bông gạo ngoài cửa sổ lại héo rồi. Trông như những cánh hoa mềm mại nhưng lại cứng rắn hơn rất nhiều so với tình cảm giữa chúng tôi. Đây là lần thứ hai nhìn thấy cảnh cây bông gòn từ trên trời rơi xuống đất sau khi gặp em, lòng tôi rối bời rất lâu.

  Nó có thể bỏ qua nỗi nhớ của cây và sự dai dẳng của gió mà ra đi một cách dứt khoát, và chúng ta cũng vậy. Chúng ta có thể bỏ qua nỗi đau xé lòng của đối phương, cảm giác trân bảo cảm động khi đi ngang qua, thương xót trong gió mưa, nhưng vẫn duyên dáng quay người vạch đường.Từ giờ trở đi, mọi người trên thế giới đều được an toàn.

  Thực ra chẳng ai nợ ai cái gì cả. Vì không thể sống cùng nhau nên hãy quên nhau đi.Anh sẽ nhớ lời em nói, mỗi người đều có đích đến riêng, còn đích đến của anh là lang thang.Khi bạn đến, tôi rất vui. Sau khi bạn sống trong trái tim tôi, tôi đã hạnh phúc. Khi bạn rời đi, tôi rất biết ơn. Cảm ơn bạn đã yêu thương tôi.

  Khi hoa rơi có nghĩa là một điều gì đó đã kết thúc.Cuộc đời luôn là một vòng tuần hoàn của gặp gỡ, yêu thương và chia ly. Khi những điều này đã trở thành thói quen, cuối cùng tôi bất tỉnh.Thế nên, cầm lá thư em viết trên tay, mỉm cười trong nước mắt, bất đắc dĩ để thời gian nhấn chìm mình, sự dịu dàng ẩn chứa trong ngòi bút vẫn nhẹ nhàng nói: Tạm biệt.

  Mùa hoa nở thứ ba ta quên nhau.

  ----Bài viết được lấy từ Internet

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.