Đôi khi tôi cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc. Tôi cứ chèo mãi cho đến khi vào được bờ. Chỉ khi lên bờ tôi mới nhận ra mình vẫn thích được thoải mái trên thuyền. Trên bờ tuy có người, có hoa, có nước, có núi có thú vật, nhưng vẫn tốt hơn là ở một mình. Con người trên đời này giống như đi một con đường, từ đầu đến cuối, đi một mình. Đi bộ, ngắm hoa và nghe hát, đi trên đường dốc, đi vững vàng, khi gặp ổ gà lớn hãy tìm cách tự mình vượt qua. Ngoài ra còn có cha mẹ, ông bà, anh em đồng hành cùng bạn trên mỗi bước đường. Khi bạn bước đi, ông bà bạn đi đến cuối, và khi bạn đang bước đi, bố mẹ bạn nhìn thấy những bông hoa. Chỉ còn lại tôi và anh em tôi. Chúng ta ngắm hoa ở nơi xa, và đó dường như là đích đến của tôi.